Quản lý các kỳ vọng, Suy nghĩ khác biệt

Tại sao đấu tranh là một phần của cuộc sống?

Dù lý do là gì đi chăng nữa thì một vài người dường như có cuộc sống ít bon chen tranh đấu, trong khi những người khác phải vật lộn khổ sở để tồn tại. Mình hiểu rõ cảm giác khó khăn trong từng giai đoạn của cuộc đời từ vấn đề công việc sự nghiệp, các mối quan hệ, hay khả năng mình từ bỏ, đầu hàng. Và mình đi đến kết luận rằng khó khăn trước đây một phần nào đó cũng giống những cái sau này, chỉ khác là nó không để lộ những điểm yếu trước bạn 🙂

Đấu tranh là một phần của cuộc sống. Bất cứ khi nào bạn thử nghiệm điều gì đó mới mẻ hoặc khó, bạn chắc chắn sẽ phải vật lộn hoặc chiến đấu. Kể cả một việc đơn giản như tập luyện thể thao cũng đòi hỏi phải đấu tranh tâm lý. Và tình yêu cũng phải đấu tranh để đạt được. Thay đổi một quan điểm, niềm tin, mong muốn hoặc một quyết định, tất cả những điều này đều đòi hỏi bạn phải tranh đấu. Bất cứ khi nào bạn nỗ lực phát triển trong lĩnh vực nào của cuộc sống, bạn sẽ phải đấu tranh để tiến lên.

Tuy nhiên, khả năng đấu tranh không nằm trong gen của mỗi chúng ta mà là trong tâm trí và cách chúng ta đối phó với cuộc sống. Nó không xuất phát từ tác động của môi trường, điều kiện hay các cá nhân khác mà từ chính mong muốn của chúng ta.

Vấn đề ở đây là mọi người đều nỗ lực để phát triển, xây dựng và sống một cuộc sống lý tưởng. Tuy nhiên, đôi khi chúng ta không có ý tưởng rõ ràng về việc điều này sẽ diễn ra hay trông như thế nào. Chúng ta đang cố gắng hướng đến một tương lai vui vẻ và hiệu quả song dường như chúng ta không nhận ra cách để kiến tạo ra nó. Nhìn chung, chúng ta cần một cái gì đó tiến bộ, tốt hơn hoặc giảm bớt đi trong một số khía cạnh của cuộc sống cá nhân. Nhưng chúng ta vẫn đang lạc lối với câu hỏi tại sao mình không có hoặc không thể đạt được điều đó. Đây được gọi là “một cuộc đấu tranh”.

Mình bổ sung thêm các từ sau đây trong bất kỳ định nghĩa về sự đấu tranh như nỗ lực, thất vọng, các vấn đề, mối nguy hiểm, bất hạnh, giấc mơ tan vỡ, bất mãn, căng thẳng…

Continue reading “Tại sao đấu tranh là một phần của cuộc sống?”
Suy nghĩ khác biệt, Xử lý các cảm xúc tiêu cực

Xử lý cảm giác tội lỗi theo cách khác đi

Thử nhớ lại thời điểm khi bạn cảm thấy bản thân đã làm gì đó sai lầm. OK, mình biết thật khó để hồi tưởng những cảm giác tồi tệ, nhưng ít nhất hãy nhớ lại cách bạn đối phó với cảm giác ấy, vì đây là cách duy nhất để tìm ra phương pháp tiếp cận tốt hơn để xử lý cảm giác tội lỗi của bạn.

Cảm giác tội lỗi là một thông điệp từ tâm trí, nhằm giúp chúng ta học hỏi từ sai lầm để không lặp lại nó. Bài học quan trọng rút ra khi bạn cảm thấy “tội lỗi” là khi bạn nhận thức được rằng “Mình đã làm điều xấu”. Điều này khác hoàn toàn so với việc cho rằng “Mình là người xấu”.

Đừng tự ghét bỏ bản thân, thay vào đó hãy ghét những điều bạn đã làm và quyết định thay đổi hoặc cải thiện từ đó.

Lựa chọn nằm ở chính chúng ta dù lựa chọn đó là muốn tự chôn vùi trong cảm giác tội lỗi hay nhẹ nhàng để nó ra đi. Có một điều quan trọng là cảm giác tội lỗi có thể là một điều tốt, vì nó như một biểu hiện của lương tâm và nó phản ứng với những sai lầm chúng ta mắc phải trên đường đời. Không có ai là hoàn hảo cả. Tất cả chúng ta đều đã từng làm những điều khiến bản thân cảm thấy có lỗi. Vấn đề phát sinh là khi chúng ta không thể vượt qua mặc cảm tội lỗi hoặc khi cảm giác tội lỗi đó khiến chúng ta tự hủy hoại bản thân.

Continue reading “Xử lý cảm giác tội lỗi theo cách khác đi”
Biết "Tại sao" của bạn, Suy nghĩ khác biệt, Xử lý các cảm xúc tiêu cực

Xử lý cảm giác thất vọng theo cách khác đi

Mình chắc rằng bạn đã từng trải qua cảm giác này rất nhiều lần trong đời.

(Đừng lo lắng, mình cũng vậy)

Chúng ta hãy cùng xem xét vài ví dụ (rất liên quan) nhé:

Người bạn thầm thương trộm nhớ đã từ chối 100 bông hồng mà bạn đã dày công chuẩn bị trước rất nhiều người trên đường phố?

Đồng nghiệp của bạn được thăng chức cuối năm mà lẽ ra đó phải là vị trí của bạn và anh/cô ta cười nhạo bạn?

Người vợ/chồng của bạn hứa sẽ về sớm để cùng thưởng thức bữa tối trong ngày kỉ niệm, vậy mà muộn quá rồi bạn vẫn chưa thấy người ấy về nhà?

Bạn biết không, dù chúng ta nói về một vị trí công việc đã vuột mất, hay một đứa trẻ thất vọng vì bố mẹ đã không đến xem bé diễn vở kịch ở trường, hay một cuộc hôn nhân thất bại nơi bạn đổ lỗi cho người bạn đời của mình, thì mình nghĩ rằng cảm giác thất vọng buồn chán có thể là như nhau. Nếu tự cho mình là một “nạn nhân”, sự thất vọng của bạn có thể lớn đến mức bạn sẽ không bao giờ biết tha thứ. Cho dù lý do nhỏ đến đâu thì khi bạn trải qua sự thất vọng, những cảm xúc đó luôn quá sống động. Do đó nếu chúng ta không xử lý cảm xúc thất vọng một cách thích hợp thì chúng sẽ trở nên phản tác dụng và tạo ra nhiều sự thất vọng hơn.

Có hai kiểu người trên thế giới này. Loại 1 là những người vượt qua sự thất vọng một cách dễ dàng. Họ quan sát những việc đã xảy ra, tìm ra bài học để rút kinh nghiệm và rồi đơn giản là bước sang cuộc phiêu lưu tiếp theo.

Continue reading “Xử lý cảm giác thất vọng theo cách khác đi”
Quản lý các kỳ vọng, Suy nghĩ khác biệt

Làm thế nào để thay đổi một cách dễ dàng (và vui vẻ)

Tuần trước, mình đã tham gia một khóa tập huấn tuyệt vời tại tổ chức nơi mình làm việc, trong đó quản lý thay đổi là một phần thú vị mà mình thấy liên quan và muốn chia sẻ với các bạn trong blog này. Mỗi tổ chức đều đối mặt với thôi thúc muốn thay đổi, và đáng buồn là các tổ chức cũng như mọi cá nhân, chẳng ai thích thay đổi cả. Nhưng bạn biết đó, trong kinh doanh, thay đổi là điều cần phải làm, đôi khi còn là quan trọng sống còn đối với công ty để tránh sự sụp đổ. Và để quy trình này dễ dàng hơn, “quản lý thay đổi” ra đời để giúp quản lý từ trên xuống.

Và rồi mình nghĩ, điều này cũng khá là liên quan đến phát triển bản thân. Vì nó đến từ sự tự nguyện của cá nhân, từ ước vọng não bộ đưa xuống. Nó thúc đẩy sự phát triển và đem tới các cơ hội để hoàn thiện bản thân.

Nhưng điều này thật không hề dễ dàng. Một đồng nghiệp của mình từng chia sẻ rằng anh ấy “phát điên” vì cố gắng để trở nên tốt hơn mỗi ngày, vì làm việc muộn, vì tập luyện thể thao cho tới kiệt sức, và vì liên tục hoàn thiện bản thân và chứng minh với thế giới rằng anh ấy xứng đáng.

Rằng anh không có một cuộc sống và niềm vui đúng nghĩa. Những điều anh có được chỉ là sự căng thẳng, kiệt quệ và thất vọng hết lần này tới lần khác, càng tệ hơn khi anh thấy còn quá xa để đạt được đỉnh cao mong ước của bản thân.

Continue reading “Làm thế nào để thay đổi một cách dễ dàng (và vui vẻ)”
Biết "Tại sao" của bạn, Quản lý các kỳ vọng, Suy nghĩ khác biệt

3 câu hỏi quan trọng để bạn trở thành một phiên bản tốt hơn.

Bạn có phải là ĐỘC NHẤT?

Sau khi đọc câu hỏi, có lẽ bạn đã có câu trả lời hiện ra trong đầu.

Có.

Không?

Bạn đã từng nghe nói rằng bạn được tạo ra từ bụi sao? Hào nhoáng. Thơ mộng. Huyền thoại.

Rằng không ai khác trên thế giới có vân tay giống hệt như bạn, ngay cả người anh em song sinh của bạn cũng không, nếu bạn có một người như thế.

Rằng giọng nói và ngoại hình của bạn rất độc đáo và không thể bắt chước theo phương pháp sinh học nào được.

Rằng bạn đóng một vai trò quan trọng trên trái đất này, bạn xuất hiện vì một lý do, bạn có năng khiếu, độc đáo và duy nhất.

Theo cách nào đó.

Bạn sẽ ghét mình nhưng bất chấp tất cả những điều trên, bạn KHÔNG ĐỘC ĐÁO, mà CHỈ KHÁC BIỆT

Continue reading “3 câu hỏi quan trọng để bạn trở thành một phiên bản tốt hơn.”
Biết "Tại sao" của bạn, Làm điều mới, Suy nghĩ khác biệt

Koinophobia: Nỗi ám ảnh phải sống một cuộc đời tầm thường

Trong khi đang trôi trên dòng thông tin vào một ngày bình thường, đoạn phim này bắt lấy mình như một cành cây khô mắc vào chiếc lá vàng trôi trên sông, bởi chất nhạc, lời kể, bởi một chút cảm giác buồn bã, mất mát và sợ hãi.

Đây là một đoạn phim dài 3 phút, bạn có thể xem nó ở đây.

Những lời kể nghe thật nao lòng:

“Khi bạn đang sống, cuộc sống dường như rất tuyệt vời.

Bốc lửa, mong manh, và không thể đoán trước.

Nhưng một khi bạn giữ một khoảng cách với nó,

mọi thứ dường như co lại,

cho đến khi nó trở nên mờ đi.

Koinophobia.

Continue reading “Koinophobia: Nỗi ám ảnh phải sống một cuộc đời tầm thường”
Suy nghĩ khác biệt, Xử lý các cảm xúc tiêu cực

Cảm xúc của bạn không trở thành chính bạn

Gần đây khi dành hầu hết thời gian rỗi vào chủ đề cảm xúc, mình nhận ra rằng khi chúng ta nói về cảm xúc với bạn bè, gia đình, thậm chí với chính bản thân, luôn không có giải thích nào rõ ràng. Cảm xúc giống hệt những cơn lốc xoáy, vừa mơ hồ lại vừa mạnh mẽ, dường như không thể tiếp cận và kiểm soát được. Chúng ta không bao giờ nhận ra, ít nhất là trong những lúc bị đắm chìm vào cảm xúc, rằng chúng ta không phải là những cảm xúc đó.

Bạn biết những cảm giác thất vọng, tức giận, nản lòng hay trầm cảm. Đôi khi, những cảm xúc có thể phức tạp hơn, như trải qua đau khổ do không được ủng hộ, hoặc cảm thấy nỗi thất vọng dậy lên sau cơn giận dữ. Vào những lúc như vậy, có một khoảng cách hiện diện giữa con người thật của bạn và những gì bạn đang phải đối mặt. Bạn không biết tại sao điều đó lại xảy ra, và chính xác những gì bạn đang cảm thấy, ngoài việc chỉ đơn giản nhận ra rằng bạn đang không cảm thấy tốt. Cảm xúc có rất nhiều lớp mà bạn chỉ có thể nhận ra bằng cách phân tích chúng rõ ràng.

Continue reading “Cảm xúc của bạn không trở thành chính bạn”