Suy nghĩ khác biệt, Xử lý các cảm xúc tiêu cực

Sự xấu hổ của kẻ cầu toàn: Bạn có phải là người của công chúng không? Nếu không, quên nó luôn.

Bất cứ ai trong chúng ta cũng từng xấu hổ, phần lớn chúng ta có thể mau chóng quên nó, nhưng có những sự xấu hổ đọng lại khiến mỗi khi chúng ta nhớ về nó, lòng chúng ta nhộn nhạo khó chịu, mồ hôi muốn vã ra, mặt mày đỏ hết lên.

Một cuộc thuyết trình tệ hại? Một câu nói nhỡ lời vô duyên? Dù là gì nữa, những sự xấu hổ đọng lại lâu nhất chính là sự xấu hổ trước mặt người khác. (Nghĩ xem, nếu bạn làm một việc đáng xấu hổ mà không có ai chứng kiến, nó sẽ trôi hẳn vào tiềm thức của bạn chứ không trồi lên đâu)

Đối với một kẻ cầu toàn mà nói, sự xấu hổ chính là một kẻ thù thực sự. Bởi vì trong hai chục cơn xấu hổ trong mười năm qua, có thể chỉ có hai cơn đọng lại với người bình thường. Còn người cầu toàn, chính vì tiêu chuẩn của họ quá cao, sự mong đợi của họ về một thứ gì đó thường chênh nhiều so với thực tế, họ phải đối diện với kha khá nhiều các cơn xấu hổ đọng lại.

Cho nên, nếu bạn không phải là người cầu toàn: thở một hơi, gom cơn xấu hổ của bạn lại, vì sao phải để nó chi phối bạn mà không phải ngược lại?

Còn nếu bạn không may là một người cầu toàn, thì bạn có phải là người của công chúng không? Nếu không, bạn cũng còn may mắn chán. Thử tưởng tượng những khoảnh khắc xấu hổ của celebs đều được người ta chụp hình, ghi âm, làm meme, lan truyền ngày này tháng nọ.

Bạn thấy đỡ hơn rồi chứ?

Continue reading “Sự xấu hổ của kẻ cầu toàn: Bạn có phải là người của công chúng không? Nếu không, quên nó luôn.”