Suy nghĩ khác biệt, Xử lý các cảm xúc tiêu cực

Sự xấu hổ của kẻ cầu toàn: Bạn có phải là người của công chúng không? Nếu không, quên nó luôn.

Bất cứ ai trong chúng ta cũng từng xấu hổ, phần lớn chúng ta có thể mau chóng quên nó, nhưng có những sự xấu hổ đọng lại khiến mỗi khi chúng ta nhớ về nó, lòng chúng ta nhộn nhạo khó chịu, mồ hôi muốn vã ra, mặt mày đỏ hết lên.

Một cuộc thuyết trình tệ hại? Một câu nói nhỡ lời vô duyên? Dù là gì nữa, những sự xấu hổ đọng lại lâu nhất chính là sự xấu hổ trước mặt người khác. (Nghĩ xem, nếu bạn làm một việc đáng xấu hổ mà không có ai chứng kiến, nó sẽ trôi hẳn vào tiềm thức của bạn chứ không trồi lên đâu)

Đối với một kẻ cầu toàn mà nói, sự xấu hổ chính là một kẻ thù thực sự. Bởi vì trong hai chục cơn xấu hổ trong mười năm qua, có thể chỉ có hai cơn đọng lại với người bình thường. Còn người cầu toàn, chính vì tiêu chuẩn của họ quá cao, sự mong đợi của họ về một thứ gì đó thường chênh nhiều so với thực tế, họ phải đối diện với kha khá nhiều các cơn xấu hổ đọng lại.

Cho nên, nếu bạn không phải là người cầu toàn: thở một hơi, gom cơn xấu hổ của bạn lại, vì sao phải để nó chi phối bạn mà không phải ngược lại?

Còn nếu bạn không may là một người cầu toàn, thì bạn có phải là người của công chúng không? Nếu không, bạn cũng còn may mắn chán. Thử tưởng tượng những khoảnh khắc xấu hổ của celebs đều được người ta chụp hình, ghi âm, làm meme, lan truyền ngày này tháng nọ.

Bạn thấy đỡ hơn rồi chứ?

Nếu bạn đã gom được sự xấu hổ thành một khối be bé. Bây giờ nhìn nó thử. Với kinh nghiệm cá nhân của mình, việc quan sát cảm xúc nội tại của bản thân không chỉ mang tính khách quan, nó còn khiến cho tâm ta tĩnh lặng, ít bị chính cảm xúc đó chi phối hơn. Chỉ bằng quan sát cảm xúc, vai trò đã thay đổi, bạn sẽ là người chi phối chứ không phải cảm xúc có thể chi phối bạn nữa.

Bạn sẽ thấy nó là một khối cảm xúc. Nếu nó thuộc về cảm xúc cá nhân, ví dụ như cảm xúc buồn hay chán thì sẽ dễ đối phó hơn là sự xấu hổ: thứ cảm xúc bị trưng ra và đánh giá theo quan điểm của người khác. Đó là lý do khiến sự xấu hổ khiến ta bối rối như vậy.

Nhưng sự thật thứ nhất là, những sự xấu hổ luôn khiến bạn bối rối khi nhớ lại đó, đối với tất cả những người chứng kiến không hẳn lại là sự xấu hổ đối với họ. Thế giới quan của mỗi người khác nhau, cùng một việc bạn có thể cho là mắc lỗi lớn và tự thấy cực kì xấu hổ, nhưng với người khác (ví dụ người ít cầu toàn hơn) sẽ cho đó là một lỗi vớ vẩn không đáng nhớ.
Vậy mình giả sử 50% người có mặt ở đó xem sự việc là đáng xấu hổ.

Sự thật thứ hai sẽ là, trong 50% người xem đó là xấu hổ, gần như tất cả đã quên béng nó rồi. Tất cả họ đều bận nhớ đến sự xấu hổ của chính họ, không có thời gian nhớ tới bạn, nếu bạn đang tưởng mình là cái rún vũ trụ. Nếu không may có một người vẫn còn nhớ, xác xuất họ sẽ nhắc lại chuyện đó với bạn nhiều năm sau là cực kì thấp. Cũng lại kinh nghiệm bản thân của mình cho thấy rằng chưa có ai nhắc lại những sự xấu hổ trong quá khứ của mình cả. Mà nếu ai có nhắc lại, chứng tỏ kẻ này cũng hơi khác thường, hơi bị quá vô duyên và tàn nhẫn. Bạn sẽ phơi mình ra mà xấu hổ trước một kẻ vô duyên và tàn nhẫn?

Vậy là gần như không còn tác nhân bên ngoài nào để bạn phải trình diện sự xấu hổ trước họ nữa.

Bây giờ ta nhìn sự xấu hổ như một khối cảm xúc cá nhân bình thường và hoàn toàn nội tại. Hãy thả nó vào chung cái lồng của “những cảm xúc tiêu cực”, và thong thả xử tội nó bằng mấy cách bên dưới:

  • Thường các khối cảm xúc chỉ có dịp hoành hành khi ta đang quá rảnh rỗi. Khiến mình bận rộn một chút là một cách đẩy lùi cảm xúc tiêu cực hiệu quả. Nếu không biết làm gì thì bạn có thể thử làm “100 điều ngồ ngộ”.
  • Bạn cũng có thể nhìn thẳng vào cảm xúc của mình. Quan sát nó theo hướng học hỏi kinh nghiệm, bởi đắm chìm vào quá khứ làm gì nếu không phải là học hỏi kinh nghiệm từ nó. Đừng nghiên cứu lịch sử để lập lại nó, hãy làm tốt hơn nó.
  • Trừ phi những sai sót trong quá khứ quá nghiêm trọng, còn không bạn có thể chấp nhận mình mắc vài sai lầm nhỏ nhặt. Bởi vì đương nhiên chúng ta đều không hoàn hảo. Quy tắc 80/20 cho thấy nếu bạn cố gắng để đạt được thêm một phần nhỏ tiến đến sự hoàn hảo, bạn sẽ thêm vào rất nhiều nỗ lực mà phần lớn những nỗ lực đó không được công nhận đúng mức.

Mình mong là chỉ cần thay đổi cách nghĩ một chút, bạn sẽ quản lý tốt các cơn xấu hổ của bạn. Chỉ có MỘT sự việc gây ra cơn xấu hổ, nhớ đừng để nó khiến bạn nhớ lại và bối rối NHIỀU lần.

Chia sẻ câu chuyện của bạn nha?



This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.