Biết "Tại sao" của bạn, Suy nghĩ khác biệt, Xử lý các cảm xúc tiêu cực

Xử lý cảm giác thất vọng theo cách khác đi

Mình chắc rằng bạn đã từng trải qua cảm giác này rất nhiều lần trong đời.

(Đừng lo lắng, mình cũng vậy)

Chúng ta hãy cùng xem xét vài ví dụ (rất liên quan) nhé:

Người bạn thầm thương trộm nhớ đã từ chối 100 bông hồng mà bạn đã dày công chuẩn bị trước rất nhiều người trên đường phố?

Đồng nghiệp của bạn được thăng chức cuối năm mà lẽ ra đó phải là vị trí của bạn và anh/cô ta cười nhạo bạn?

Người vợ/chồng của bạn hứa sẽ về sớm để cùng thưởng thức bữa tối trong ngày kỉ niệm, vậy mà muộn quá rồi bạn vẫn chưa thấy người ấy về nhà?

Bạn biết không, dù chúng ta nói về một vị trí công việc đã vuột mất, hay một đứa trẻ thất vọng vì bố mẹ đã không đến xem bé diễn vở kịch ở trường, hay một cuộc hôn nhân thất bại nơi bạn đổ lỗi cho người bạn đời của mình, thì mình nghĩ rằng cảm giác thất vọng buồn chán có thể là như nhau. Nếu tự cho mình là một “nạn nhân”, sự thất vọng của bạn có thể lớn đến mức bạn sẽ không bao giờ biết tha thứ. Cho dù lý do nhỏ đến đâu thì khi bạn trải qua sự thất vọng, những cảm xúc đó luôn quá sống động. Do đó nếu chúng ta không xử lý cảm xúc thất vọng một cách thích hợp thì chúng sẽ trở nên phản tác dụng và tạo ra nhiều sự thất vọng hơn.

Có hai kiểu người trên thế giới này. Loại 1 là những người vượt qua sự thất vọng một cách dễ dàng. Họ quan sát những việc đã xảy ra, tìm ra bài học để rút kinh nghiệm và rồi đơn giản là bước sang cuộc phiêu lưu tiếp theo.

Continue reading “Xử lý cảm giác thất vọng theo cách khác đi”
Suy nghĩ khác biệt, Xử lý các cảm xúc tiêu cực

Cảm xúc của bạn không trở thành chính bạn

Gần đây khi dành hầu hết thời gian rỗi vào chủ đề cảm xúc, mình nhận ra rằng khi chúng ta nói về cảm xúc với bạn bè, gia đình, thậm chí với chính bản thân, luôn không có giải thích nào rõ ràng. Cảm xúc giống hệt những cơn lốc xoáy, vừa mơ hồ lại vừa mạnh mẽ, dường như không thể tiếp cận và kiểm soát được. Chúng ta không bao giờ nhận ra, ít nhất là trong những lúc bị đắm chìm vào cảm xúc, rằng chúng ta không phải là những cảm xúc đó.

Bạn biết những cảm giác thất vọng, tức giận, nản lòng hay trầm cảm. Đôi khi, những cảm xúc có thể phức tạp hơn, như trải qua đau khổ do không được ủng hộ, hoặc cảm thấy nỗi thất vọng dậy lên sau cơn giận dữ. Vào những lúc như vậy, có một khoảng cách hiện diện giữa con người thật của bạn và những gì bạn đang phải đối mặt. Bạn không biết tại sao điều đó lại xảy ra, và chính xác những gì bạn đang cảm thấy, ngoài việc chỉ đơn giản nhận ra rằng bạn đang không cảm thấy tốt. Cảm xúc có rất nhiều lớp mà bạn chỉ có thể nhận ra bằng cách phân tích chúng rõ ràng.

Continue reading “Cảm xúc của bạn không trở thành chính bạn”
Suy nghĩ khác biệt, Xử lý các cảm xúc tiêu cực

Sự xấu hổ của kẻ cầu toàn: Bạn có phải là người của công chúng không? Nếu không, quên nó luôn.

Bất cứ ai trong chúng ta cũng từng xấu hổ, phần lớn chúng ta có thể mau chóng quên nó, nhưng có những sự xấu hổ đọng lại khiến mỗi khi chúng ta nhớ về nó, lòng chúng ta nhộn nhạo khó chịu, mồ hôi muốn vã ra, mặt mày đỏ hết lên.

Một cuộc thuyết trình tệ hại? Một câu nói nhỡ lời vô duyên? Dù là gì nữa, những sự xấu hổ đọng lại lâu nhất chính là sự xấu hổ trước mặt người khác. (Nghĩ xem, nếu bạn làm một việc đáng xấu hổ mà không có ai chứng kiến, nó sẽ trôi hẳn vào tiềm thức của bạn chứ không trồi lên đâu)

Đối với một kẻ cầu toàn mà nói, sự xấu hổ chính là một kẻ thù thực sự. Bởi vì trong hai chục cơn xấu hổ trong mười năm qua, có thể chỉ có hai cơn đọng lại với người bình thường. Còn người cầu toàn, chính vì tiêu chuẩn của họ quá cao, sự mong đợi của họ về một thứ gì đó thường chênh nhiều so với thực tế, họ phải đối diện với kha khá nhiều các cơn xấu hổ đọng lại.

Cho nên, nếu bạn không phải là người cầu toàn: thở một hơi, gom cơn xấu hổ của bạn lại, vì sao phải để nó chi phối bạn mà không phải ngược lại?

Còn nếu bạn không may là một người cầu toàn, thì bạn có phải là người của công chúng không? Nếu không, bạn cũng còn may mắn chán. Thử tưởng tượng những khoảnh khắc xấu hổ của celebs đều được người ta chụp hình, ghi âm, làm meme, lan truyền ngày này tháng nọ.

Bạn thấy đỡ hơn rồi chứ?

Continue reading “Sự xấu hổ của kẻ cầu toàn: Bạn có phải là người của công chúng không? Nếu không, quên nó luôn.”

Suy nghĩ khác biệt, Về "100 điều ngồ ngộ", Xử lý các cảm xúc tiêu cực

Bí mật của “làm những điều ngồ ngộ”: Vượt qua nỗi sợ bằng cách triệu hồi Courage

Bí mật của “làm những điều ngồ ngộ”: Vượt qua nỗi sợ bằng cách triệu hồi Courage

Mình còn nhớ nhiều năm trước kênh Cartoon Network có bộ phim hoạt hình Courage the Cowardly dog. Đây là một series phim rất dễ thương về một chú chó màu hồng rất dễ bị kích động và sợ hãi, sống trong nhà với hai ông bà cụ mà ngày nào cũng đối mặt với nào là quái vật, người hành tinh, ma cỏ, v.v. Số lần Courage chạy quắn đít thực sự rất nhiều, nhưng tới mỗi khi hai ông bà cụ bị nhát là dù sợ đến mấy Courage vẫn nhắm tịt mắt chạy lại giải cứu. Hết sức dễ thương.

Bạn có thể ngẫm lại mà xem, bạn sẽ có những nỗi sợ hãi mà bạn không có lý do xử lý chúng. Như mình chẳng hạn, mình có một nỗi sợ gián vô biên. Nhưng mà sợ gián hay không sợ thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới, nên mình gần như chẳng có động lực để triệt tiêu nỗi sợ ấy. Rốt cuộc thì mình vẫn là đứa sợ gián mấy chục năm nay. Thật ra thì chúng ta có khá nhiều cách để vượt qua một nỗi sợ, một khi đã biết được chúng, bao gồm cả nỗi sợ gián.

Vấn đề khó là có những nỗi sợ bạn đang không biết rằng mình sợ. Ví dụ như nỗi sợ thay đổi, sợ những kết quả không biết trước, sợ thử một món ăn mới, sợ quẹo một con đường không quen thuộc. Thậm chí bạn có thể rất chán cuộc sống đang lập lại mỗi ngày nhưng nếu phải thay đổi một tí chỗ này chỗ kia thì bạn sẽ sợ.

Giống như phim chú chó Courage, luôn luôn sẽ có những cái bóng trên tường, những tiếng gầm gừ ở đâu không rõ, và bóng tối ở khắp mọi nơi. Đôi khi con quái vật thực sự lại không đáng sợ bằng những thứ ấy. Đôi khi quái vật không hề xuất hiện, nhưng nỗi sợ đủ khiến bạn không muốn bước đi.
Và này, những người hướng nội thì lại càng sợ (bao gồm mình).
Bạn có những nỗi sợ như vậy hay không?

Bạn có thể bảo bạn không sợ, bạn chỉ ngại. Ừ thì về mặt diễn tả có khác một chút, nhưng kết quả không khác nhau lắm, đó là chúng ta luôn chọn không phải làm gì.

Nếu có một mục đích nào đó, chúng ta sẽ vượt qua được nỗi sợ hãi, vượt luôn cả sự trì trệ để không phải làm gì. Mục đích cũng không nhất thiết phải là giải cứu người khác, có thể chỉ cần là khiến cho bản thân tốt hơn, mạnh mẽ hơn, là đủ để khiến chúng ta có thể triệu hồi Courage.

Phát triển bản thân luôn là từ khóa mọi người tìm kiếm. Ở đây mình không bảo bạn phải phát triển thứ gì bởi vì đó sẽ là phát hiện và lựa chọn của riêng bạn. Mình chỉ khuyên bạn nên thử “100 XP”: những thứ mới toanh nho nhỏ để xem dòng nước có thể thả bạn đến những nơi nào. Rồi dần dần khi quen với những thử thách nho nhỏ như thế, bạn sẽ nhận ra nỗi sợ sẽ không còn ngáng chân bạn nữa.

Chưa kể, con quái vật có thể chỉ là một con mèo hoang nào đó đang bực bội vì chưa kiếm được bữa tối mà thôi.

Bạn có thể lượn qua các bài viết khác trong Blog 100 XP để có ý tưởng làm những điều ngồ ngộ.

Ngày lành bạn nhé.



Làm điều mới, Suy nghĩ khác biệt, Về "100 điều ngồ ngộ", Xử lý các cảm xúc tiêu cực

Làm mọi thứ với tình yêu trọn vẹn

Từ quan điểm của loài người, mọi thứ, mọi hành động, mọi chuyển động, mọi suy nghĩ, mọi giác quan, tất cả cuộc sống bỗng trở thành một nỗ lực để trải nghiệm tình yêu. Và khi mình nói đến “tình yêu” đó không chỉ là Eros (tình yêu nam nữ) mà còn là:

  • • Philia (tình bạn sâu sắc),
  • • Ludus (tình cảm vui vẻ, thường liên quan đến các hoạt động vui chơi),
  • • Agape (tình yêu không biên giới, có thể kể đến tình yêu nhân loại, tình yêu thiên nhiên, tình yêu tôn giáo),
  • • Pragma (tình yêu dài lâu, thường gắn với trách nhiệm và các thú vui theo thời gian),
  • • Philautia (tình yêu bản thân, có thể lành mạnh hoặc không lành mạnh, chúng ta sẽ thảo thuận về tình yêu bản thân lành mạnh bên dưới), và
  • • Storge (tình yêu gia đình)

Nhưng làm thế nào chúng ta có thể làm mọi thứ với tình yêu, tích hợp quan điểm này vào cuộc sống hằng ngày và giảm nhẹ những cảm xúc “tiêu cực” như thù ghét, oán hờn và giận dữ? Liệu có cách nào dễ dàng để nhìn sâu vào cảm xúc và nội tại của chúng ta để duy trì quan điểm rằng yêu và ghét chỉ là hai mặt của cùng một đồng xu?

Continue reading “Làm mọi thứ với tình yêu trọn vẹn”

Suy nghĩ khác biệt, Xử lý các cảm xúc tiêu cực

Một cách mới để xử lý cơn giận dữ

Mình nhìn trân trối vào chiếc iphone bị hỏng.

Mình đã đập nó vào tường. Màn hình iphone đã vỡ và mình biết sẽ mất khá nhiều tiền (và khá nhiều thời gian) để sửa nó.

Nhưng vấn đề là, nếu bây giờ bạn hỏi mình tại sao mình làm thế, thì mình không thể đưa ra một câu trả lời cho thỏa đáng. Mình biết mình đã trút cơn giận lên ai, nhưng mình không thể nhớ lại được lý do. Thời gian trôi qua, việc đó trở thành quá nhỏ để nghĩ về nó một lần nữa.

Và đó không phải là lần đầu tiên mình đập vỡ điện thoại vì những lý do tầm thường.

Điều đó khá ngu ngốc, bạn có thể nói thế, nhưng tất cả chúng ta đều hy sinh đồ đạc cá nhân, sự ổn định tinh thần, các mối quan hệ quý giá, hoặc tất cả những điều trên, để nhanh chóng vượt qua những cảm xúc tiêu cực.

Chúng ta không bao giờ nghĩ về nguyên nhân gốc rễ khiến chúng ta hành động như là nạn nhân của cảm xúc. Chúng ta chỉ làm bất cứ điều gì có thể để giải phóng mọi năng lượng xấu. Nhưng bạn có biết, có nhiều cách tốt hơn để làm dịu cơn giận, ngoài những cách như đập phá đồ đạc, đấm gối và la hét trong rừng (đặc biệt khi chúng ta chẳng ai sống gần rừng cả!).

Continue reading “Một cách mới để xử lý cơn giận dữ”
Suy nghĩ khác biệt, Xử lý các cảm xúc tiêu cực

Xử lý nỗi sợ hãi theo cách khác đi

Bạn đã bao giờ trải nghiệm khoảnh khắc Eureka? Đã có lần mình bừng tỉnh về lý do cho hầu hết các cảm xúc tiêu cực khi mình hỏi mọi người xung quanh câu hỏi: “Cảm giác tiêu cực khiến bạn khó chịu nhất là gì?”

Và kết quả là? Mình là người có vấn đề với cơn giận dữ (đọc bài viết của mình về Xử lý cơn giận theo cách khác đi), những người khác sẽ có những vấn đề khác như:

“Tôi vẫn còn nghèo và tôi ghét điều đó.”

“Tôi không muốn giao tiếp xã hội nhưng tôi lại không thích cảm thấy cô đơn như vậy.”

“Tôi ghét [điều này] bởi vì tôi không thể kiểm soát nó”

“Tôi muốn được tự do nhưng tại thời điểm này tôi không thể, và tôi đang thấy rất tệ.”

“Tôi quá ghen tuông với tất cả những bạn nữ của bạn trai tôi, và tôi thấy mình tệ.”

“Tôi không chắc về tương lai của mình.” [cả việc học lẫn việc làm]

Danh sách cứ thế kéo dài.

Và mình sẽ cho bạn biết bí mật này:

Nó bắt đầu với Nỗi sợ hãi.

90% cảm xúc tệ hại của chúng ta đến từ nỗi Sợ hãi. Hãy xem lại tất cả các cảm xúc đã nêu trên (và áp dụng với cảm xúc tiêu cực khác của riêng bạn!):

(more…)