Dealing with emotions, Thinking differently

Shame of a perfectionist: Are you a celebrity? If not, forget it.

(Vietnamese below / Tiếng Việt bên dưới)

Shame of a perfectionist: Are you a celebrity? If not, forget it.

Anyone of us might experienced the feeling of being ashamed in the past. Most of us can forget about it quickly, but there are some embarrassment which still stays there, and when we remember it, we feel uneasy, our hands sweat, our faces turn red.

A lousy presentation? A disgraceful saying? Whatever the case, the longest shame is the shame in front of others. (Because if you do a shameful thing that no one witnesses, the shame will drift into your subconsciousness forever).

For a perfectionist, shame is a real enemy. Because in about two dozen embarrassment in the last ten years, there might be only two cases that stayed in the minds for normal peeps. As perfectionists, because of high standards, their expectations of something are often pretty far from reality, that’s why they would cope with the feeling of their own shame more than others.

So, if you are not a perfectionist: take a breath, take s step to control your shame, why would you let it dominate you and not vice versa?

But if you are not a perfectionist, are you a public figure? If not, you are still lucky enough. Imagine the embarrassing moments of celebs being photographed, recorded, made into meme and spread around day by day.

Do you feel better?

Now if you already took a step to control the feeling of shame. Now have a look at it. In my personal experience, observing inner emotions is not just objective, it also makes my mind calm and less sensitive. Just by observing the emotions, the role changes, you will be the dominant, not the emotions that can dominate you.

You will see it just as a simple emotional cube. If it is a personal feeling, such as sadness or boredom, it is easier to cope than shame: the type of emotion which is always exaggerated because of being judged by others. That’s why this feeling often bother us the most.

But the first truth is, the shame that makes you uneasy remembering of, is not really a shame to all the witnesses. Points of view are different from one person to another, which means the same thing you can think of as a big mistake and feel very embarrassed, but to others (for example, people who demand less), it would not be considered as a mistake at all.

So let’s suppose that 50% of people who were there look at that thing as shameful.

The second truth would be that, in those 50% considered it as embarrassing, almost all of them had forgotten it. They all have their own shame and have no time to remember yours, if you’re thinking of yourself as the center of the universe. If there is a person who still remembers, the chance they will repeat that to you many years later is extremely low. Also, my own experience shows that no one remembers the shame in my past. So if anyone repeats that to you, then the guy is a bit unusual, a bit too disgraceful and cruel. Will you exposing yourself to shame in front of an ungrateful and cruel man?

So there is almost no outside factor that exists for you to present your shame anymore.

Now we can see the shame as a piece of completely personal and intrinsic feeling. Drop it in the box of “negative emotions,” and condemn it in the following ways:

  • Negative emotions often show off when we are not too busy. Getting a bit busy over something is a good way to repel negative emotions effectively. If you do not know what to do then you can try my “100 new things”.
  • You can also observe your feelings. Watch it closely in the direction of gaining experience. There is no point immersing yourself in the past if you do not learn anything from it. Do not study history to repeat it, but study to improve.
  • Unless past mistakes are too serious, you may accept yourself for some minor ones. Because of course we are not perfect. The 80/20 rule shows that if you try to achieve a little more toward perfection, you will add a lot of effort which most of it is not properly recognized.

I hope that just by thinking a bit differently, you will know how to manage your shame. Only ONE thing that caused shame, do not let it make you remember and get embarrassed for so MANY times.

Share your story with us?

 

 

— *** —

Sự xấu hổ của kẻ cầu toàn: Bạn có phải là người của công chúng không? Nếu không, quên nó luôn.

Bất cứ ai trong chúng ta cũng từng xấu hổ, phần lớn chúng ta có thể mau chóng quên nó, nhưng có những sự xấu hổ đọng lại khiến mỗi khi chúng ta nhớ về nó, lòng chúng ta nhộn nhạo khó chịu, mồ hôi muốn vã ra, mặt mày đỏ hết lên.

Một cuộc thuyết trình tệ hại? Một câu nói nhỡ lời vô duyên? Dù là gì nữa, những sự xấu hổ đọng lại lâu nhất chính là sự xấu hổ trước mặt người khác. (Nghĩ xem, nếu bạn làm một việc đáng xấu hổ mà không có ai chứng kiến, nó sẽ trôi hẳn vào tiềm thức của bạn chứ không trồi lên đâu)

Đối với một kẻ cầu toàn mà nói, sự xấu hổ chính là một kẻ thù thực sự. Bởi vì trong hai chục cơn xấu hổ trong mười năm qua, có thể chỉ có hai cơn đọng lại với người bình thường. Còn người cầu toàn, chính vì tiêu chuẩn của họ quá cao, sự mong đợi của họ về một thứ gì đó thường chênh nhiều so với thực tế, họ phải đối diện với kha khá nhiều các cơn xấu hổ đọng lại.

Cho nên, nếu bạn không phải là người cầu toàn: thở một hơi, gom cơn xấu hổ của bạn lại, vì sao phải để nó chi phối bạn mà không phải ngược lại?

Còn nếu bạn không may là một người cầu toàn, thì bạn có phải là người của công chúng không? Nếu không, bạn cũng còn may mắn chán. Thử tưởng tượng những khoảnh khắc xấu hổ của celebs đều được người ta chụp hình, ghi âm, làm meme, lan truyền ngày này tháng nọ.

Bạn thấy đỡ hơn rồi chứ?

Nếu bạn đã gom được sự xấu hổ thành một khối be bé. Bây giờ nhìn nó thử. Với kinh nghiệm cá nhân của mình, việc quan sát cảm xúc nội tại của bản thân không chỉ mang tính khách quan, nó còn khiến cho tâm ta tĩnh lặng, ít bị chính cảm xúc đó chi phối hơn. Chỉ bằng quan sát cảm xúc, vai trò đã thay đổi, bạn sẽ là người chi phối chứ không phải cảm xúc có thể chi phối bạn nữa.

Bạn sẽ thấy nó là một khối cảm xúc. Nếu nó thuộc về cảm xúc cá nhân, ví dụ như cảm xúc buồn hay chán thì sẽ dễ đối phó hơn là sự xấu hổ: thứ cảm xúc bị trưng ra và đánh giá theo quan điểm của người khác. Đó là lý do khiến sự xấu hổ khiến ta bối rối như vậy.

Nhưng sự thật thứ nhất là, những sự xấu hổ luôn khiến bạn bối rối khi nhớ lại đó, đối với tất cả những người chứng kiến không hẳn lại là sự xấu hổ đối với họ. Thế giới quan của mỗi người khác nhau, cùng một việc bạn có thể cho là mắc lỗi lớn và tự thấy cực kì xấu hổ, nhưng với người khác (ví dụ người ít cầu toàn hơn) sẽ cho đó là một lỗi vớ vẩn không đáng nhớ.

Vậy mình giả sử 50% người có mặt ở đó xem sự việc là đáng xấu hổ.

Sự thật thứ hai sẽ là, trong 50% người xem đó là xấu hổ, gần như tất cả đã quên béng nó rồi. Tất cả họ đều bận nhớ đến sự xấu hổ của chính họ, không có thời gian nhớ tới bạn, nếu bạn đang tưởng mình là cái rún vũ trụ. Nếu không may có một người vẫn còn nhớ, xác xuất họ sẽ nhắc lại chuyện đó với bạn nhiều năm sau là cực kì thấp. Cũng lại kinh nghiệm bản thân của mình cho thấy rằng chưa có ai nhắc lại những sự xấu hổ trong quá khứ của mình cả. Mà nếu ai có nhắc lại, chứng tỏ kẻ này cũng hơi khác thường, hơi bị quá vô duyên và tàn nhẫn. Bạn sẽ phơi mình ra mà xấu hổ trước một kẻ vô duyên và tàn nhẫn?

Vậy là gần như không còn tác nhân bên ngoài nào để bạn phải trình diện sự xấu hổ trước họ nữa.

Bây giờ ta nhìn sự xấu hổ như một khối cảm xúc cá nhân bình thường và hoàn toàn nội tại. Hãy thả nó vào chung cái lồng của “những cảm xúc tiêu cực”, và thong thả xử tội nó bằng mấy cách bên dưới:

  • Thường các khối cảm xúc chỉ có dịp hoành hành khi ta đang quá rảnh rỗi. Khiến mình bận rộn một chút là một cách đẩy lùi cảm xúc tiêu cực hiệu quả. Nếu không biết làm gì thì bạn có thể thử làm “100 điều ngồ ngộ”.
  • Bạn cũng có thể nhìn thẳng vào cảm xúc của mình. Quan sát nó theo hướng học hỏi kinh nghiệm, bởi đắm chìm vào quá khứ làm gì nếu không phải là học hỏi kinh nghiệm từ nó. Đừng nghiên cứu lịch sử để lập lại nó, hãy làm tốt hơn nó.
  • Trừ phi những sai sót trong quá khứ quá nghiêm trọng, còn không bạn có thể chấp nhận mình mắc vài sai lầm nhỏ nhặt. Bởi vì đương nhiên chúng ta đều không hoàn hảo. Quy tắc 80/20 cho thấy nếu bạn cố gắng để đạt được thêm một phần nhỏ tiến đến sự hoàn hảo, bạn sẽ thêm vào rất nhiều nỗ lực mà phần lớn những nỗ lực đó không được công nhận đúng mức.

Mình mong là chỉ cần thay đổi cách nghĩ một chút, bạn sẽ quản lý tốt các cơn xấu hổ của bạn. Chỉ có MỘT sự việc gây ra cơn xấu hổ, nhớ đừng để nó khiến bạn nhớ lại và bối rối NHIỀU lần.

Chia sẻ câu chuyện của bạn nha?

 

2 thoughts on “Shame of a perfectionist: Are you a celebrity? If not, forget it.”

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.